500ae - Cần là có anh em
500ae Corp

Thiên thần 6 tháng tuổi mất đi 1 con mắt gây thương cảm

Chị Thắm và anh Đức vốn cũng chỉ là một gia đình lao động chân tay bình thường ở Đắk Nông. Nhà cũng thuộc dạng khó khăn, làm ra chỉ vừa đủ ăn, 2 anh chị phải sống nhờ mảnh đất mẹ chị Thắm để lại. Ấy vậy mà bất hạnh, khổ đau lại ập xuống gia đình chị Thắm. Đầu năm 2018, anh chị sinh thêm được Quỳnh Chi sau khi đã có hai cô con gái. Quỳnh Chi sinh ra hoàn toàn bình thường và phát triển như những đứa trẻ khác cho đến khi em được 3 tháng tuổi.

“Ngày ấy bị mất điện, trong lúc dùng đèn pin cho con ăn, chị vô tình phát hiện một đốm trắng ngay trong mắt trái của cháu. Sáng hôm sau, vợ chồng chị đưa cháu đi ra bệnh viện tỉnh khám, bác sĩ bảo cháu bị đồng tử trắng. Không yên tâm về kết quả này, chị đưa cháu xuống Bệnh viện mắt TP.HCM khám lại, bác sĩ kết luận cháu bị u mắt, phải mổ ngay. Nghe thông báo ấy, anh chị ngã quỵ, cầu xin bác sĩ có cách nào khác để giữ lại con mắt cho cháu không. Tia hy vọng cuối cùng cũng bị dập tắt ngay sau khi xét nghiệm, bác sĩ phát hiện tế bào ung thư có dấu hiệu xâm lấn thần kinh thị, di căn sang con mắt còn lại”, chị Thắm bồi hồi nhớ lại.

Ngay ngày hôm sau, Quỳnh Chi được đưa vào phòng mổ, múc bỏ con mắt bên trái. Theo bác sĩ, đây là cách tốt nhất để giữ lại mạng sống cho đứa con của chị Thắm. Và cũng kể từ đó, vợ chồng chị Thắm bước vào hành trình cùng cô con gái 3 tháng tuổi giành giật sự sống trước căn bệnh ung thư.

Tuy nhiên, trong thời gian Quỳnh Chi điều trị bệnh, hai chị gái của cô bé cũng có một số biểu hiện tương tự nên bác sĩ yêu cầu đưa đi xét nghiệm. Mỗi tháng một lần, Quách Thị Bảo An (SN 2013) và Quách An Na (SN 2016) lại theo bố mẹ xuống TP.HCM để kiểm tra, xét nghiệm. Ba tháng, kể từ ngày con gái út phát bệnh, anh Đức trở thành trụ cột chính, để chị Thắm yên tâm ở nhà chăm sóc các con. Tuy nhiên, với đồng lương công nhân ít ỏi tại khu công nghiệp Alumin Nhân Cơ, số tiền ấy cũng chỉ đủ cho con nằm điều trị tại bệnh viện trong một thời gian ngắn. Do Quỳnh Chi còn quá nhỏ, sức đề kháng yếu, không thể nhập viện nội trú vì sợ lây nhiễm các bệnh khác, nên cả nhà phải ra ngoài thuê phòng trọ. Mỗi lần đi mất một tuần trời, cả gia đình 5 người chỉ dám sống nhờ những bữa cơm chay từ thiện.

Thương con, thương cháu, cô Mến đành rao bán mảnh đất của gia đình để các cháu ngoại có tiền chữa trị. Cô Mến rưng rưng nước mắt, thổ lộ: “Không giống như các căn bệnh ung thư khác, ung thư võng mạc nếu được phát hiện sớm, điều trị đúng liệu trình thì hi vọng sống của các cháu cao lắm. Gia đình chỉ mong sao cháu được ở lại trên đời, bố mẹ con cái được ở bên nhau. Thế nhưng, chặng đường phía trước còn dài và gian nan lắm, không biết gia đình tôi còn cầm cự được bao lâu nữa !”.

Site Footer